Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

Vì sao chủ lò mổ chó lãi tiền triệu mỗi ngày vẫn quyết bỏ nghề?

Mặc dù thu lãi tiền triệu mỗi ngày với nghề kinh doanh thịt chó nhưng chủ một số lò mổ chó ở Hà Nội vẫn quyết định giải nghệ.

Ông Phường là một trong số ít người giết mổ, bán thịt chó ở Chương Mỹ. Ảnh Vietnamnet.

Ngày 10/9, UBND TP Hà Nội caó văn bản khuyến cáo người dân từ bỏ thói quen ăn thịt chó, mèo. TP cho rằng, việc kinh doanh, giết mổ, sử dụng thịt chó, mèo gây ra những hình ảnh phản cảm đối với du khách quốc tế và người nước ngoài đến làm việc, sinh sống tại Hà Nội; làm ảnh hưởng đến hình ảnh Thủ đô văn minh hiện đại.

Ngoài ra, những người tham gia giết mổ và sử dụng thịt chó, mèo còn có nguy cơ mắc các bệnh truyền nhiễm như: bệnh dại, tả, xoắn khuẩn...

PV Vietnamnet đã đến nhà của ông Phường (xã Đông Phương Yên, Chương Mỹ, Hà Nội), làm nghề thu mua chó, bắt đầu từ 4 giờ sáng.

Ông Phường cho biết, mỗi con chó có trọng lượng từ 12-15kg. Ông mua với giá khoảng 75 nghìn đồng/kg. Sau khi làm lông, chế biến ông bán ra chợ với giá 150-160 nghìn/kg.

Mặc dù lợi nhuận thu được từ nghề kinh doanh thịt chó không nhỏ nhưng không ít chủ lò mổ đã phải giải nghệ vì nhiều lý do.

Anh Đại (41 tuổi, xã Trung Hòa, Chương Mỹ) có cửa hàng kinh doanh thịt chó trong suốt gần 10 năm nhưng 2 năm gần đây anh đã bỏ nghề.

Anh Đại khẳng định: “Đây là một nghề cho thu nhập tốt. Trung bình mỗi ngày có khách, tôi bán đều tay có thể lãi ròng khoảng 1 triệu đồng. Nếu vào mùa cao điểm (mùa đông) người kinh doanh thịt chó có khi kiếm được nhiều hơn”.

Sau khi kinh doanh thịt chó kết hợp chăn nuôi, vợ chồng anh xây được căn nhà hai tầng khang trang. Tuy nhiên đang lúc thời kỳ đỉnh cao của công việc, anh Đại bất ngờ bỏ nghề.

“Hiện, tôi không còn làm thường xuyên. Nhà nào có đám cưới, giỗ đặt mua 2, 3 con tôi mới bắt để làm thịt, cung cấp cho họ. Tôi chuyển sang chăn nuôi lợn, gà còn vợ tôi làm thêm nghề đan lát. Lý do tôi bỏ nghề này là vợ tôi khuyên nhủ. Vợ tôi không muốn giết mổ, sát sinh”.

Anh Đạt cũng nhấn mạnh, công việc làm thịt chó tuy cho thu nhập cao nhưng "ghê nhất là khâu đập chết con chó để cắt tiết”.

Vợ anh Đại cũng khẳng định nghề kinh doanh thịt chó là nghề nguy hiểm. Hằng ngày, chồng chị đi thu mua chó không cẩn thận có thể bị cắn, nếu con chó mắc bệnh thì có thể khiến người thu mua mất mạng.

“Đây là một nghề vất vả, nguy hiểm và đặc biệt là phải giết mổ, sát sinh vì thế tôi không thích. Tôi cũng nghe nhiều vấn đề duy tâm khi làm các nghề giết mổ nên sau đó tôi đã bàn với chồng để chuyển sang nghề khác”, vợ anh Đại chia sẻ.

Trong khi đó, tại phố Nhật Tân, Tây Hồ, Hà Nội bà Nguyễn Thị Xìu, chủ quán chó Trần Mục tại phố thịt chó Nhật Tân nổi tiếng nhất Hà Nội cho biết trên VTC News dù đang lúc ăn nên làm ra, vẫn quyết định đóng cửa quán, bởi những lo âu hư hư thực thực.

Theo bà Xìu, những người con của bà đều không theo nghiệp kinh doanh thịt chó, mà làm những lĩnh vực khác. Bà không tin vào chuyện đen đủi do sát hại chó, nhưng có một điều bà nhận thấy, là nhiều gia đình trở nên lục đục, không có hậu khi làm nghề này.

Nỗi sợ hãi nghề sát sinh loài vật thân thiết với con người sẽ không có hậu bao trùm các gia đình kinh doanh thịt chó ở Nhật Tân, nên hễ nhà nào làm ăn khá giả, có đủ vốn, là họ đóng cửa quán, đi làm thứ khác.

Trong mấy chục gia đình kinh doanh thịt chó không có hậu ở Nhật Tân, câu chuyện về ông S., chủ quán thịt chó A.X. một thời làm ăn thịnh vượng ở phố Nhật Tân cũng khiến nhiều người hốt hoảng. 

Ông chủ quán là người làng Trung Hòa, trước kinh doanh cá sông, gà đồi. Thấy mấy nhà hàng thịt chó ở Nhật Tân phục vụ khách không xuể, ông này đóng cửa nhà hàng ở Trung Hòa, thuê địa điểm rồi mở quán thịt chó ở Nhật Tân.

Do có kinh nghiệm chế biến thịt chó, địa điểm quán lại đẹp, nên quán thịt chó A.X. nhanh chóng thu hút thực khách, làm giàu nhanh chóng. Ông này thuê tiếp địa điểm và mở quán thứ hai cũng với thương hiệu đó.

Tuy nhiên, đúng lúc công việc kinh doanh thịt chó phất lên, thì vận rủi liên tiếp đổ xuống gia đình ông. Đầu tiên là chuyện xảy ra với người con trai lớn của ông, là người ông hướng theo nghề, tiếp tục nối nghiệp cha quản lý, kinh doanh thịt chó khi anh này không may bị chó cắn tử vong sau 1 tháng phát bệnh dại.

Vận hạn tiếp theo đổ lên gia đình ông, là bà vợ bị tai biến, nằm liệt. Mặc dù chuyện bệnh tật là đen đủi, vận hạn, nhưng nghe nhiều người can dán, ông đã đóng cửa vĩnh viễn cả 2 quán thịt chó A.X ở Nhật Tân.

Nguồn: http://doisongvietnam.vn/vi-sao-chu-lo-mo-cho-lai-tien-trieu-moi-ngay-van-quyet-bo-nghe-51831-13.html

Mẹ chồng chì chiết vợ chồng tôi kém cỏi, vì lý do này bà phải hạ mình

Có 3 đứa con 2 đứa thì giàu nứt đố đổ vách còn mỗi cái thằng chết dẫm này chỉ biết bám váy mẹ cả ngày chẳng biết làm việc gì hết xem ti vi, quệt ngang quệt dọc lên giấy.

Ai cũng bảo số tôi thật may mắn khi lấy được chồng giàu có. Lúc đầu tôi cũng cảm thấy thật hãnh diện tự hào mỗi khi bước ra bước vào ngôi nhà đó trong ánh mắt thèm thuồng của những người đi đường. Nhưng có sống lâu tôi mới thấu hiểu được nỗi khổ khi phải sống trong ngôi nhà giàu sang không phải do chính bàn tay mình làm ra.

Nhà có những 2 ô sin nên tôi mỗi ngày đi làm về cũng chẳng phải động tay động chân vào việc gì nhưng luôn chịu áp lực về mặt tinh thần. Hàng ngày trước khi ngồi vào bàn ăn mẹ chồng luôn trì triết:

- Số tôi đúng là khổ có 3 đứa con 2 đứa thì giàu nứt đố đổ vách còn mỗi cái thằng chết dẫm này chỉ biết bám váy mẹ cả ngày chẳng biết làm việc gì hết xem ti vi, quệt ngang quệt dọc lên giấy rồi ngủ. Con vợ thì tiền lương hàng tháng không đủ trả tiền cho ô sin, không biết bao giờ tôi mới thoát được nỗi khổ này đây.

Mẹ chồng luôn đem vợ chồng tôi ra so sánh (Ảnh minh họa)

Những lúc nghe lời than vãn đó tôi toàn muốn bỏ bát cơm xuống mà lên phòng khóc cho đỡ tức nhưng tôi không thể làm vậy được vì vợ chồng tôi đang sống hoàn toàn phụ thuộc vào mẹ chồng. Có lẽ buông bà ra lúc này vợ chồng tôi không biết lấy tiền đâu mà để ăn. Nhiều lúc uất ức tôi trách cứ chồng:

- Sao anh không bỏ quách cái nghề vẽ vời vô dụng chẳng thể nuôi được bản thân mình đi mà ra ngoài mà kiếm tiền, cứ như thế này em sinh con ra thì lấy tiền đâu mà nuôi con.

- Lo gì đã có mẹ lo rồi, nhiều lúc mẹ chửi cứ nghe đi nói xong mẹ thôi đấy mà.

- Ngày nào em cũng nghe chửi nhục lắm rồi có thấy khi nào mẹ ngớt đâu.

Hôm ấy nhà có cỗ các anh chị cũng đến đầy đủ, họ mang đến biếu mẹ chồng rất nhiều quà đắt tiền, được thể mẹ tôi tâng bốc họ dìm vợ chồng tôi chẳng ra gì:

- Chúng mày xem kiếm cho vợ chồng thằng út công việc ngon ngon để chúng bớt đi phụ thuộc vào mẹ cái, mẹ mệt mỏi với hai đứa suốt ngày ăn bám lắm rồi.

Anh cả tỏ ra khó chịu nói:

- Ngữ hai đứa trình độ không có thì biết làm việc gì được mẹ, thôi kệ chú thím làm được đồng nào ăn đồng đó. Mà mẹ cứ buông ra cho dễ sống ai bảo mẹ cứ ôm ấp rồi kêu ca cho khổ.

Đến giờ này sự nín nhịn và tôn trọng của tôi dành cho những con người giàu có không còn nữa liền quắt mắt lên phản kháng lại:

- Con biết vợ chồng con nghèo túng ăn bám anh chị và mẹ. Con cảm ơn những lời chì triết của mọi người từ ngày mai vợ chồng con sẽ dọn ra ngoài ở cho mẹ thoải mái đỡ khỏi hao tốn sức lực nghĩ ra những từ ngữ để chửi mắng con mỗi ngày và anh chị cũng đỡ khỏi nhăn nhó khó chịu mỗi khi nhìn thấy bọn em.

Nói rồi tôi chẳng ăn cơm nước gì nữa mà lên dọn dẹp hết đồ đạc để ra ngoài thuê phòng trọ. Lúc đầu chồng tôi định không đi vì sợ mẹ nhưng trước sức ép của vợ anh đành phải mang theo đống gia tài của mình là những bức tranh vô giá trị đi theo.

Đúng là không gì giá trị bằng sự tự do, từ ngày ra ngoài tôi không còn nghe thấy những lời chửi mắng trước bữa cơm của mẹ chồng nữa. Tinh thần tôi thoải mái cũng là lúc đứa con đầu lòng ra đời sau 2 năm chờ đợi. Tuy cuộc sống túng thiếu nhưng tôi thấy thật hạnh phúc. Đúng là giàu có mấy mà không được tự do thì cũng phí cả cuộc đời.

Từ khi đứa con sinh ra những bức tranh của chồng tôi tự nhiên có người để ý đến và họ bắt đầu mua. Lúc đầu chỉ vài người sau đó tiếng tăm đồn xa có nhiều người nước ngoài đến mua. Có tiền chúng tôi thuê cả một căn hộ mặt tiền để bán tranh, công việc làm ăn của chồng phất lên nhanh chóng, rồi vợ chồng tôi có của ăn của để, cuộc sống từ đó khấm khá hẳn lên nhờ những bức tranh chẳng mấy giá trị trong mắt những người không am tường nghệ thuật.

Đã 3 năm từ ngày tôi chuyển ra ngoài đến nay chưa một lần tôi quay lại nhà mẹ chồng còn chồng tôi khi nào rảnh rỗi cũng về thăm mẹ. Tôi mặc kệ anh muốn làm gì thì làm miễn sao đừng bắt tôi đến gặp bà là được.

Cho đến một ngày anh cả và mẹ chồng xuất hiện trong ngôi nhà của chúng tôi, nhìn họ gầy hốc hác quá khiến tôi thấy tò mò buột miệng nói câu:

- Ôi sao hôm nay rồng đến nhà tôm vậy?

- Anh thành thật xin lỗi ngày xưa mẹ và anh đã nói những lời không phải với bọn em.

- Không em phải cảm ơn những lời cay nghiệt của hai người đã cho em được cuộc sống hạnh phúc như bây giờ.

- Hôm nay mẹ với anh đến đây để nhờ vợ chồng em cho anh vay ít tiền để chuộc lại căn nhà mẹ ở hiện tại?

- Em làm gì có tiền mà vay chứ, nhà các anh các chị không có tiền thì còn nhà ai có nữa.

- Vợ chồng thằng hai đã chia tay từ lâu rồi em không biết à. Bây giờ chú ấy cũng khổ lắm vì vợ cuỗm hết tiền theo trai rồi. Còn vợ chồng anh đã bán ngôi nhà từ lâu rồi để trả nợ những khoản anh làm ăn bị thua lỗ. Bây giờ cả nhà anh đang ở nhà của mẹ, chủ nợ cũng đang ráo riết đến đòi nợ anh suốt ngày. Mọi người như đang sống trên đống lửa vậy.

- Đúng là sông có khúc người có lúc, không biết lúc hai người chửi vợ chồng con có bao giờ nghĩ mình sẽ rơi vào hoàn cảnh này không nhỉ. Những lời bị mọi người xỉ nhục ngày nào em vẫn nhớ như in ở trong đầu thì làm sao em có thể mở rộng lòng khoan dung để tha thứ và rút tiền ra cho mọi người vay chứ. Thôi mọi người về đi nhà con không giàu như mọi người nghĩ đâu.

Khi mọi người về tôi mới thấy có lẽ mình đã quá ghê gớm đanh đá với họ sao, dù sao cũng là ruột thịt của chồng mình. Chẳng biết nghĩ ngợi thế nào mà tôi thuyết phục chồng rút hết tiền tiết kiệm của vợ chồng có được để cứu nguy cho vợ chồng anh cả. Dường như chồng tôi cũng rất muốn nên khi tôi vừa nêu ý kiến anh ấy hưởng ứng nhiệt tình:

- Em đúng là người vợ tuyệt vời nhất của anh, tiền thì có thể làm ra được nhưng khi tình cảm anh em đã mất thì khó có thể lấy lại được vì vậy vợ chồng mình hy sinh mấy năm làm việc vất vả để giúp mọi người cũng được em ạ.

Hai vợ chồng tôi mang một bao tải đen đến nhà mẹ chồng, thấy chúng tôi đến mọi người niềm nở hẳn lên, nhìn mâm cơm thật thảm hại, gì mà chỉ có bát nước mắt với quả trứng và đĩa đầy rau luộc. Bọn trẻ con mọi khi kiêu căng chẳng bao giờ thèm chào tôi lấy một câu hôm nay thì ríu rít chào thật đáng yêu. Bà chị dâu thì khinh khỉnh ngày xưa nay tỏ ra từ tốn khiêm nhường quá. Còn mẹ chồng thì luôn mồn khen vợ chồng tôi giỏi giang biết làm ăn chứ không còn chê bai so sánh nữa.

(Ảnh minh họa)

Đúng là con người ta thay đổi nhanh quá, tôi bảo với anh chị và mẹ chồng:

- Vợ chồng con nghèo lắm không giàu có gì vét hết toàn bộ gia tài chỉ có 5 tỷ cho anh chị dùng tạm vậy, hi vọng sẽ giúp hai người vượt qua được giai đoạn khó khăn này.

Mẹ chồng há hốc mồn:

- Trời sao vợ chồng con nhiều tiền thế, mẹ không ngờ thằng út ngày nào lười nhác chỉ thích ngủ lại kiếm được nhiều tiền đến vậy.

Chồng tôi cười bảo:

- Không phải của con đâu mà là do vợ con khéo vun vén gia đình nên mới tích lũy được ngần ấy đấy, rất mong anh chị sớm phục hồi lại công việc làm ăn như xưa.

Nhìn nước mắt anh cả chảy trên gò má tôi đã hiểu tất cả, có lẽ lòng tốt của vợ chồng tôi đã đánh thức con người của anh.

Nguồn: http://doisongvietnam.vn/me-chong-chi-chiet-vo-chong-toi-kem-coi-vi-ly-do-nay-ba-phai-ha-minh-51891-13.html